Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

[ LOOK BACK THE PAST] Tạm biệt!

17:01:00

Mình nghe " Cơn đau cuối cùng" vào năm 2010, lúc đó mình mới 18 tuổi, ngày ấy Internet không phổ biến, không nghe nhạc online trực tuyến như bây giờ,  một số ít có máy tính hoặc ra quán net, nhưng hầu hết mọi người chỉ có thể nghe nhạc qua những chiếc đầu đĩa hay đài đĩa mà thôi. Thời điểm đó mình ôn luyện thi cử, thích nghe nhạc lắm nhưng lúc đó nhà có rất nhiều việc, đến việc học hành cũng phải để đến đêm mới tập trung học  được. Bố mẹ mình lúc đó rất bận rộn rất vất vả, mẹ mình 2h sáng phải dậy để đi chợ, trưa lại về vừa lo cơm cho thợ ở nhà, vừa lo cho em gái mình, khoảng thời gian đó muốn xin gì mình cũng khá ngại. 
Cuối năm đó, mình được anh tặng tặng một cái hộp be bé, rồi nói đó là quà dành cho mình. Một chiếc máy nghe nhạc nhỏ, có đầy đủ chức năng nghe nhạc còn có  cả ghi âm. Mình hỏi anh lấy tiền đâu ra, anh nói anh đi làm thêm, anh nói là anh mua được giá hời. Mình im lặng rồi nhất quyết bắt anh trả lại, anh ôm mình rồi nói “  Hạnh phúc của anh là nhìn thấy em vui vẻ, nếu như em không nhận nó, nếu như em không vui sẽ làm anh đau lòng lắm. Em vì anh mà nhận đi” . Mình òa khóc, cứ thế nức nở trước mặt anh, trong lòng có hàng ngàn câu hỏi, thật sự mình không hiểu vì lẽ gì anh lại thương yêu mình đến vậy, một con bé nhà nghèo, lại không xinh đẹp, không giỏi giang, cớ sao một chàng trai toàn diện như anh lại yêu mình.
Tối đó trước khi đi ngủ mình mày mò bật thử, trong máy đã có sẵn một playlist của Lê Hiếu với cái tên khá buồn “ Cơn đau cuối cùng”. Mình còn có thấy có dòng chữ be bé  “ Anh yêu em, rất nhiều”. Ngày đó, mình nghiện những bài hát của Lê Hiếu vô cùng, không có ngày nào trước khi đi ngủ mình không nghe, mặc dù nó buồn đến cùng cực, nó trở thành thói quen và guu âm nhạc của mình cho đến bây giờ. 
7 năm trôi qua, mình và anh, ai bây giờ cũng đã có một cuộc sống của riêng mình, ngày chia tay mình ghi âm lại những điều mình nói kèm playlist của Lê Hiếu. 
“ Năm tháng bên nhau êm đềm của hai đứa .Từ đây sẽ rất xa.”
“ Thỉnh thoảng nhớ lại những gì đã qua, không phải để xót xa hoài niệm, mà để nhắc con tim rằng, đã có lúc mình yêu và  được yêu thương vô điều kiện như vậy - Đó là một loại hạnh phúc một may mắn mà không phải ai cũng có được" - Mộc Dương 
Mình đọc được một bài chia sẻ tương tự của một bạn viết về mối tình đầu của bạn ấy, cũng gắn liền với " Cơn đau cuối cùng" của Lê Hiếu và câu chuyện của bạn ấy thật sự đáng tiếc, đến cuối cùng, mọi lời hứa mãi mãi đều dừng lại tại thời điểm đó, cuộc sống nhất định sẽ tàn nhẫn khiến ta nhớ mãi những kỉ niệm của thời đẹp nhất. 

Ngày đó mình luôn nghĩ về tình yêu với mọi điều trong sáng nhất, rằng người ta yêu mình đơn giản chỉ vì mình chính là như vậy, không lẫn với ai khác. Ngày hôm nay mọi chuyện đã rất khác, nếu không nỗ lực, không tự yêu thương bản thân thì sẽ không còn ai yêu thương mình vô điều kiện như vậy, mọi yêu thương của ngày hôm nay đều có điều kiện đi cùng. 

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2016

[ TÂM LÝ HỌC TỘI PHẠM] TỘI ÁC VÔ NGHĨA

16:10:00
tavn
TỘI ÁC VÔ NGHĨA
Chúng ta thỉnh thoảng đọc tin tức về những tội ác “vô nghĩa”. Đó là những tội ác dường như không thể xác định được động cơ như trả thù, thèm khát hoặc tham lam. Một tội ác như vậy đã xảy ra ở Duncan, Oklahoma mùa hè năm ngoái khi hai người đàn ông đi theo một sinh viên đến từ Australia khi anh này đang chạy bộ, đuổi theo anh ấy bằng xe hơi của chúng và bắn anh. Lý do chúng đưa ra là chúng cảm thấy buồn chán và muốn giết một ai đó.
Một tin gần đây thông báo về một đôi vợ chồng mới cưới ở Pennsylvania muốn giết người để cho vui. Cô vợ dụ một người đàn ông bằng một tin quảng cáo trên Craigslist. Người đàn ông 42 tuổi Troy LaFerrara đáp lại mẩu quảng cáo của Miranda Barbour và gặp cô ở một bãi đỗ xe. Anh ta bị đâm đến chết. Sau đó đôi vợ chồng đi ăn tối mừng kỷ niệm 3 tuần đám cưới.
Nếu một người hiểu tâm lý tội phạm thì anh ta biết rằng nhiều việc các tên tội phạm làm là để cảm thấy vui, phấn khích. Đây không phải là sự phấn khích mà một người lướt sóng trải nghiệm khi anh ta lướt qua một ngọn sóng to. Nó không phải là sự phấn khích mà một người đu dây thưởng thức khi anh ta vụt qua khu rừng nhiệt đới. Đó là niềm vui khi làm việc bị cấm đoán, phạm pháp, một việc gì đó mà những người khác sẽ không dám làm hoặc thậm chí không dám nghĩ đến.
Sự phấn khích có mặt trong mọi giai đoạn của một vụ phạm tội-trước, trong, và sau. Đầu tiên là thai nghén nó trong óc, tưởng tượng về nó, nói về nó với một kẻ tòng phạm, và lên kế hoạch chi tiết. Sau đó là sự phấn khích khi phạm tội, đặc biệt là thưởng thức niềm vui khi làm nạn nhân khiếp sợ. Sau nữa là sự phấn khích khi—tổ chức chạy trốn, quảng bá hình ảnh bản thân cho thiên hạ biết. Ngay cả nếu thủ phạm bị bắt, niềm vui vẫn tiếp tục khi anh ta dùng thủ đoạn, mưu mẹo để đối phó với cảnh sát, quan toà, luật sư và đánh bại các chuyên gia sức khoẻ tâm thần.
Lần tới khi bạn đọc tin về một tội ác “vô nghĩa”, thì hãy nhớ rằng, từ quan điểm của tội phạm, nó rất có ý nghĩa. Một người đàn ông từng nói “Tội ác thật ngọt ngào; nó giống như cây kem.” Một người khác thì nói “Lấy đi tội ác của tôi, và bạn lấy đi thế giới của tôi.”